Tôi đốt bức thư này đi, người gỗ ở bên kia ngơ ngác nhìn, chờ đến khi bức thư bị cháy thành tro nó mới vội vàng chạy đi lấy cây chổi, quét sạch đống tro kia đi, rồi lại đi vào trong phòng, nó đi vào trong góc tường, dựa vào tường và nằm im không nhúc nhích nữa.
Cái này chắc đang tiến vào trạng thái nghỉ ngơi, cũng không biết thứ đồ chơi này lấy động lực từ đâu, trên cõi đời này có quá nhiều chuyện thần kỳ, không phải chuyện gì con người ta cũng có thể hiểu được, Tôi lặng lẽ đi đến trước bàn thờ, cúi lạy với Dương lão gia. Trong lòng thầm khấn, sau đó, rời khỏi ngôi nhà.
Tôi không tưởng tượng nổi, rốt cuộc khi Dương Thần viết bức thư này cho tôi đã vội vã như nào, cậu ấy có thể gửi tin nhắn cho tôi, nhưng có lẽ lúc đó cậu ấy đã bị uy hiếp, không biết tìm cơ hội như thế nào, nên mới làm những việc này, thậm chí còn lưu lại ám hiệu cho người gỗ.
Tôi không khỏi vui mừng, nếu không phải bởi vì Thường Khánh nói cho tôi biết luân hồi kính có liên quan đến Gia Cát lão quỷ, nếu để cho tôi biết trước mọi chuyện, vậy thì tôi cũng sẽ không đến đây tìm Dương Thần, nói như vậy, chỉ sợ là sẽ bỏ lỡ mất bức thư này, đến khi Phúc Duyên Trai đã lên kế hoạch của tất cả, khi bắt đầu hành động, tôi sẽ hoàn toàn rơi vào thế bị động.
Tôi thừa nhận, khoảng thời gian này, tôi không cố gắng làm bất kì việc gì, mặc dù làm tới làm lui, nhưng cũng không tìm ra được mấu chốt, bởi vì Phúc Duyên Trai đã hoàn toàn biến mất, nên khiến cho tôi hoàn toàn mất đi phương hướng, không riêng gì tôi, Nam Cung Phi Yến dường như cũng như vậy, có lẽ, các cô ấy chỉ là muốn bảo vệ lấy bản thân, cũng không mâu thuẫn trực tiếp với Phúc Duyên Trai. Trận chiến bảo vệ núi ở hồ cốc, không cho phép Nam Cung Phi Yến kế thừa năng lực của cửu vĩ thiên hồ, cũng đủ nói rõ điều đó.
Thật ra thì tôi cũng rất muốn làm tốt hơn, tôi cũng rất muốn cố gắng giải quyết tất cả mọi chuyện tốt nhất có thể, nhưng tất cả những chuyện này đến quá đột ngột. Khiến cho tôi không có manh mối gì cả, có lẽ có người sẽ nói, cảnh giới bây giờ của tôi cũng gần bằng ông nội rồi, vậy mà sao vẫn còn chưa thành thục?
Tôi có thể làm gì sao? Từ khi rời ông nội đến đại học, tôi chỉ là một thiếu niên dốt nát, đến bây giờ mới chỉ chưa đầy một năm, cũng chỉ nửa năm là nhiều, ông nội tôi từ lúc còn trẻ đã xông pha giang hồ, được cụ cố dạy mọi thứ từ nhỏ, còn tôi? Tôi không có gì cả, chỉ cầm một quyển ghi chép cấm kỵ, trên căn bản là tự học mà thành tài!
Ai có thể nửa năm đã trở thành đại thần chứ? Tôi chỉ là một tay mơ chưa đầy hai mươi tuổi, ở đó nhiều lão quái vật, lão biến thái quan sát như vậy, tôi làm được như vầy đã là không tệ lắm đúng không?
Tôi lười suy nghĩ nhiều, bao nhiêu việc cứ dồn đến như vậy, tôi cũng không kịp nghĩ, mà cũng không có tâm trí đâu mà suy nghĩ nhiều như vậy. Dù sao, việc cần làm bây giờ chính là mau đến hồ cốc trước khi tới giữa tháng năm, và ngăn cản tất cả chuyện này.
Bây giờ mới là tháng tư, vẫn còn thời gian một tháng nữa.
Tôi không ngờ rằng mọi chuyện lại tới nhanh như vậy, đột ngột đến nỗi tôi không kịp ứng phó. Tôi rời khỏi nhà của Dương Thần, khóa cái cửa kia lại như cũ, sau đó leo tường nhảy ra ngoài.
Xem ra giờ đã không thể bắt kịp xe, nhưng mà con người lúc vội vã, có thể phát huy vượt xa bình thường. Tôi đi loanh quanh trước cửa hai vòng, đột nhiên trong lòng nảy ra một ý, vì vậy tôi vội vàng chạy vào trong thôn, tôi biết, trong thôn này còn có một người, nhất định có thể giúp tôi.
Người này dĩ nhiên chính là người tôi đã gặp đầu tiên khi đến nhà Dương Thần, nhà kia còn bị người ta gây chuyện. Tôi còn nhớ, người bị hại đó họ Từ.
Một người ở nông thôn, anh ta không đi ra ngoài làm gì, vì vậy tôi rất dễ dàng tìm được anh ấy. Anh ta vẫn đang ở trong nhà mới, lúc này ngôi nhà của anh ta không những được tân trang lại, mà còn được dọn dẹp, nhìn qua rất được, anh ấy thấy tôi tới, còn nhớ tôi, rất hợp ý tôi. Vì vậy, tôi khách sáo chào hỏi anh ấy, sau đó nói ra mục đích của mình.
Tôi nói với anh ấy, Dương lão gia đã qua đời, cháu trai duy nhất bây giờ của ông ấy hiện không rõ tung tích, lần này tôi tới, là muốn đi tìm Dương Thần, nhưng mà xe vào thành đã không có, có thể giúp tôi tìm một chiếc xe, tôi sẽ trả tiền thuê một chiếc xe đi vào trong thành được không?
Nghe xong, anh ta liền đáp ứng, còn vỗ ngực nói, cái gì mà mượn xe hay không mượn xe chứ, trong nhà có xe, không phải là đi vào trong thành sao, tôi đưa cậu đi, không thu một đồng nào.
Tôi không khỏi mừng rõ, anh ấy vẫn tốt bụng và tử tế như vậy. Sau đó anh liền lập tức đi lấy xe ba bánh của nhà mình ra, tôi nhìn một cái, cái xe này không khác với cái lần trước của Dương Thần lắm, nhưng mà cái của nhà cậu ấy động cơ mạnh mẽ, với lại bền hơn.
Vì vậy, tôi cũng không nói thêm nhiều lời nữa, nhảy lên xe, động cơ bắt đầu khởi động, đi thẳng vào trong huyện.
Dọc theo con đường này đi vô cùng xóc nảy, tốc độ cũng không nhanh lắm, nhưng mà tôi vẫn thuận lợi về thành trước khi trời tối. Từ biệt Từ lão gia, tôi đến trạm xe lửa mua phiếu, vội vội vàng vàng trở về nhà.
Kết quả trở lại thành phố Bình Sơn, đã là rạng sáng ngày thứ hai, xe lửa lại con mẹ nó trễ giờ, tôi vừa xuống xe vừa nghĩ xem sẽ đi đâu, nếu bây giờ đến trường học thì cũng không thích hợp lắm. Không thể làm gì khác vậy nên tôi quyết định gọi một chiếc taxi, đưa tôi đến căn hộ của Nam Cung Phi Yến ở nhờ một đêm.
Một đêm bình an vô sự, sáng hôm sau tỉnh lại, tôi xoay người ngồi dậy, đến nhà vệ sinh rửa mặt. Tôi nhìn vào trong gương thấy khuôn mặt bẩn thỉu, đầu tóc bù xù, cặp mắt đỏ ngầu của chính mình, không khỏi bật cười.
Thử nghĩ xem đã bao lâu rồi không soi gương? Lúc này nhìn qua chính mình trong gương, chẳng biết từ khi nào tôi nhìn xa lạ như vậy, mặc dù đôi mắt nhìn qua còn non nớt, nhưng khuôn mặt đã đầy phong trần, chân mày cau lại, lúc này tôi mới nhớ tới, từ hôm qua đến giờ tôi chưa uống một ngụm nước nào cả.
Đột nhiên, có chút xúc động muốn khóc.
Tôi đã rất khổ cực, trong hai mươi bốn giờ chạy hơn hai ngàn dặm đường, tôi là vì cái gì? Vì Hàn gia? Vì nguyền rủa trên người mình? Tôi không biết, chỉ bởi vì đến bây giờ, tôi còn chưa rõ nguyền rủa kia từ đâu đến.
Mặc dù các sự kiện xảy ra trông như có vẻ hỗn loạn, nhưng thực thế đều có liên quan đến nhau, nếu có nhân vậy thì sẽ để lại quả, có lẽ chỉ có người trong cuộc mới thấy loạn. Nhưng làm thế nào để nhận ra một đầu mối chứ. Lúc này tôi mới nghĩ kĩ lại, sự thật đằng sau lời nguyền kia hình như đã bị tôi chạm tới một chút, nhưng luôn ở lúc quan trọng nhất thì lại biến mất, chạy đi, trốn vào trong bóng tối, dường như luôn có một bàn tay vô hình, ngăn cản tôi phát hiện chân tướng.
Thậm chí lúc này, tôi có một loại ảo giác, giống như Phúc Duyên Trai cho tới bây giờ chưa từng coi tôi là một đối thủ thực sự, bởi vì tôi trẻ tuổi sao? Hay là bởi vì kinh nghiệm của tôi còn ít? Hay là bởi vì mặc dù cảnh giới của tôi đã tăng cao nhưng vẫn chỉ là một thiếu niên vẽ bùa mà thôi, không thể uy hiếp được bọn họ?
Có lẽ, có không ít người sẽ nghĩ như vậy?
Đúng vậy, cho đến bây giờ tôi thực sự chỉ biết vẽ bùa, nhưng cũng là cấm pháp của Hàn gia, tôi cũng chỉ biết những thứ này. Để cho tôi đi khắp nơi khám phá cấm kỵ của thiên hạ, xin lỗi, bây giờ tôi không rảnh, chờ tôi giải quyết những chuyện này xong, rồi hẵng nói đến nguyền rủa của Hàn gia sau. Ông nội mặc dù chữa bệnh cứu người, nhưng cuối cùng cũng không cứu được chính mình, cũng không cứu được Hàn gia, là người thừa kế cuối cùng của Hàn gia, tôi cũng không học được bản lĩnh của ông nội, nên tôi chỉ có thể ích kỷ một chú, lấy gia tộc làm trọng trước.
Về phần nguyền rủa kia, thật ra thì tôi cũng từ một ít manh mối phát giác được một ít chuyện, hẳn là năm đó, Hàn gia đã xúc phạm thiên đạo, nên mới gặp báo ứng này.
Nhưng thiên đạo cũng không tước đoạt hoàn toàn năng lực của Hàn gia, chỉ là suy yếu một chút, Hàn gia từ đó suy yếu từng chút, cho đến nay đã truyền qua mấy trăm năm, vì vậy cũng chỉ còn lại mình tôi.
Nhưng lời của thiên đạo, hoặc là nói đầy tớ của thiên đạo ở thế gian, dù sao cũng phải có người làm, cũng giống như năm đó vậy, sứ giả có thể liên lạc với thiên đạo, nhưng mà sứ giả này đã bị thiên đạo trừ bỏ, như vậy, có phải là sẽ có một sứ giả mới xuất hiện đúng không?
Tôi nhìn vào gương, nhìn vào ánh mắt đờ đẫn của mình bên trong, trong đầu xuất hiện vô số suy nghĩ, nếu những giả thiết kia của tôi có thể thành lập, vậy sứ giả mới kia, sẽ là ai?
Một cái tên gần như đã ở trên miệng tôi, sẵn sàng xuất hiện.
Nhưng mà, chưa tới một giây cuối cùng, tôi sẽ không kết luận dễ dàng như vậy. Bởi vì tôi còn phải tra ra, rốt cuộc tại sao hắn lại làm như vậy, còn nữa, còn một phần trong thư Dương Thần không có nói rõ, tôi cũng phải tìm hiểu, Phúc Duyên Trai muốn mở luân hồi kính, rốt cuộc là để làm gì? Nó thực sự sẽ gây đại loạn, làm thời gian nghịch chuyển, thay đổi đất trời sao?
Chung quỳ cốt của gia tộc thiên sư, có thật như lời của Dương Thần trong thư, có thể ngăn cản luân hồi kính?
Trong lòng tôi có chút mơ hồ không tin, bởi vì trước kia Thường Khánh từng nói qua, để ngăn cản luân hồi kính, phải là trảm tiên phi đao mới đúng.
Vậy rốt cuộc, trong hai người, ai mới đúng chứ?
Sử dụng phím mũi tên (hoặc A / D) để trở về chapter trước hoặc tới chapter tiếp theo